Trợ lý do dự: “Ngài làm gì vậy! Bây giờ người mà bà Chu hận nhất, có lẽ chính là ngài.”
“Tôi biết! Nhưng không ai chê tiền đâu, cứ đưa đi.”
Trợ lý gật đầu.
Chờ cửa đóng lại, Hoắc Tây đi đến trước sảnh, quay người bắn bi-a.
“Trương Sùng Quang, cậu còn chưa đi sao?”
Trương Sùng Quang cởi áo khoác, đi đến bên cạnh hỏi cô: “Bình thường cậu vẫn bạo lực thế sao?”
Hoắc Tây cười: “Người như Tổng Giám đốc Chu thì nên như vậy.”
Hai viên bi vào lỗ.
Cô đứng thẳng người, vổ khuôn mặt đẹp trai của cậu: “Không phải tôi vẫn dịu dàng với cậu sao?”
Trương Sùng Quang bắt được tay của cô, ép cô ấy ngồi lên bàn, chính mình lại tiến về phía trước kẹp cơ thể cô, cúi đầu khàn giọng nói: “Cậu dịu dàng với tôi lúc nào? Tôi chỉ làm cậu một chút thôi mà cậu sắp bứt hết tóc tôi ra rồi.”