Hoắc Minh mắng hết: “Mấy đứa khốn kiếp!”
Hoắc Tây lại dùng sức hôn ông một cái, sau đó cầm lấy áo khoác ngoài, đi ra ngoài.
Hoắc Minh nhìn một lúc lâu mới thôi, sau đó
ông nhìn về phía Trương Sùng Quang: “Cháu thì sao? vẫn cố chấp treo cổ trên một thân cây à? Mau tìm người kết hôn, đam hoa kết quả đi, trước kia có thể chấp nhận thì sau này cũng có thế chấp nhận.”
Trương Sùng Quang:…
Hoắc Minh lên lầu dỗ vợ.
Hoắc Doãn Tư từ từ gấp tờ báo lại, cười dối trá: “Anh Sùng Quang, thật ra bổ tôi khó chịu với anh lâu rồi!”
Trương Sùng Quang lau miệng, cũng rất kiêu ngạo nói: “Có lẽ còn cần mọi người nhịn thêm một chút!”
Nói xong, cậu cũng đi.
Hoắc Doãn Tư bưng cà phê, uống gần hết nửa cốc, ngồi cười.
Mười một giờ sáng, Hoắc Tây ra khỏi tòa án.