Hoắc Minh vỗ vỗ cô: “Uống sữa xong thì qua ngủ với mẹ con, vừa rồi bà ấy nghe thấy tiếng động nên cứ lo lắng mãi.”
Hoắc Tây gật đầu.
Một lát sau, Hoắc Minh ho nhẹ một tiếng: “Mặt khác, các con quậy gì thì quậy, cũng đừng quậy ra một đứa bé, lại không có ý định ở bên nhau, đứa bé này là sao chứ?”
Da mặt Hoắc Tây dày hơn bổ cô.
Cô lấy lại tinh thần: “Không phải bố chê tụi con vô dụng sao, sinh con không phải vừa lúc à, gọi ông nội hay ông ngoại đều được.”
Hoắc Minh muốn đánh cô.
Hoắc Tây đặt ly sữa xuống, vẫy tay áo, mang dép lê của bố đi ngủ trên giường bố.