Hai người nằm trên giường, giường còng chúa cao một mét năm, hai người trưởng thành ngủ rất chật chội.
Nhưng Trương Sùng Quang không quan tâm.
Cậu háo hức muốn lấy lại cảm giác thuở ban đầu, muốn đánh thức ký ức của Hoắc Tây.
Cậu ôm cô vào lòng, hơn nữa còn tản mái tóc dài của cô ra, từng chút từng chút chải vuốt.
Sức lực của nam nữ khác nhau, Hoắc Tây không thể ngăn cản, cô cũng không muốn làm ầm ĩ khiến người trong nhà biết, cô cổ ý chọc giận cậu: “Ngây thơ như vậy làm gì?”
Tay Trương Sùng Quang nắm gáy cô.
Cậu cúi đầu nhìn cô, nhỏ giọng nói: “Cậu muốn sao? Nếu cậu muốn, tôi có thế thỏa mãn cậu!”