Hoắc Tây không tham gia cuộc vui đó, cô
lẳng lặng nhìn vài giây rồi rời đi sớm.
Tài xế đã sớm chờ ở dưới lầu, thấy Hoắc Tây xuống vội vàng mở cửa xe.
Hoắc Tây lên xe.
Tài xế đang chuẩn bị đóng cửa xe thì một bàn tay mạnh mẽ giữ lại cửa xe, Hoắc Tây giương mắt nhìn lên, là Trương Sùng Quang.
Lão Triệu rất khó xử.
“Cậu Sùng Quang, cậu không lái xe đến à?”
Giọng Trương Sùng Quang rất trầm: “Chú Triệu, cháu muốn đi nhờ xe.”
Lão Triệu nhìn Hoắc Táy.
Hoắc Tây biết Trương Sùng Quang muốn dây dưa với mình, nên dứt khoát tựa vào ghế sau xe, nhỏ giọng nói: “Đế cho cậu ấy lên xe đi!”
Cô nhích vào bên trong: “Về nhà cũ.”