Thứ cậu từng dễ dàng buông bỏ, đến lúc muốn lấy lại, còn khó hơn lên trời.
Hoắc Tây không mập mờ với cậu, cũng khinh thường đùa bỡn tình cảm của cậu, cô thực sự đã buông bỏ… Một chút dịu dàng đã qua cũng không còn sót lại.
Mối quan hệ của bọn họ đã cắt đứt sạch sẽ!
Trương Sùng Quang trở lại biệt thự.
Ma xui quỷ khiến thế nào, cậu lại mở ra một căn phòng ngủ, đó là phòng Hoắc Tây khi còn bé.
Phòng công chúa màu hồng nhạt.
Trên giường lớn màu trắng, để hai cái gối, một cái của Hoắc Tây còn có một cái của Trương Sùng Quang.
Trương Sùng Quang đi tới, chậm rãi ngồi xuống.
Cậu nhẹ nhàng vuốt ve tấm ga trải giường, nhớ lại khoảng thời gian đó.
Trước cửa xuất hiện một người, là Hoắc Doãn Tư từ nước ngoài trở về.