Bầu không khí cứng đờ.
Trên mặt Trương Sùng Quang không có chút biếu cảm nào, cậu cứ thế mà nhìn Hoắc Tây, nhìn cô và người khác ôm nhau.
Thật lâu sau, giọng nói cậu khàn khàn: “Chúng ta nói chuyện đi.”
Hoắc Tây cúi đầu, vỗ Bạch Khởi: “Đứng lên.”
Bạch Khởi không chịu buông tay.
Toàn thân cậu ta run rẩy, nghiến răng, sắc mặt tái nhợt.
Hoắc Tây ngây ngẩn một chút rồi cô lập tức móc ra một bình thuốc nhỏ từ trong túi áo của cậu ta, đố ra một viên thuốc, đút cho Bạch Khởi.
Bạch Khởi cắn chặt răng, đút không vào.
Hoắc Tây gọi Trương Sùng Quang bên cạnh: “Lại đây giúp đi!” Trương Sùng Quang giật mình một chút, lập tức đi qua đế Bạch Khởi nằm ngửa ra, sau đó lấy tay nhét vào hàm răng của Bạch Khởi, đế Hoắc Tây đút thuốc vào…
Tim Bạch Khởi đập liên hồi.