Trương Sùng Quang tựa vào cửa nhà cô, trên người mặc một chiếc áo bông màu đen, trên tay xách một túi giữ nhiệt, có vẻ đã đợi rất lâu.
Hoắc Tây không ra ngoài.
Cô nhìn cậu, ánh mắt sâu thẳm.
Cửa thang máy, mở rồi lại đóng, đóng rồi lại mở…
Cuối cùng, cô miễn cưỡng đi ra, lấy thẻ quẹt mở cửa lớn.
Trương Sùng Quang đi vào với cô, cô không có ngăn cản, chỉ đem túi xách ném lên ghế sô pha, cởi áo khoác ra rồi nằm nhoài lên ghế sô pha…
Cô mặc một chiếc áo sơ mi màu đỏ, phía dưới là quần dài màu đen.
Rất nữ tính.
Trương Sùng Quang đặt đồ trong tay lên bàn rồi lên tiếng: ”Tôi pha trà giải rượu cho cậu, ngoài ra còn làm thêm hai món bánh ngọt, đều là món cậu thích ăn khi còn bé?”