Dáng người cô thon dài, tùy ý dựa vào cũng cực kỳ đẹp mắt.
Trương Sùng Quang trở về, cậu nhỏ giọng nói: “Không nói chuyện công việc nữa, chúng ta nói chuyện riêng đi.”
Hoắc Tây nhướng mày: “ô, chúng ta còn có việc riêng sao?”
Trương Sùng Quang đi về phía trước một bước, một cái chân dài bị kẹp giữa hai chân cô, không biết có phải Hoắc Tây ảo giác hay không , cậu thậm chí còn chen lên phía trước.
Hoắc Tây giương mắt: “Trương Sùng Quang, cậu muốn tìm phụ nữ thì tôi có thể giới thiệu cho cậu.”
Cô đổ thẳng ly cà phê lên quần của cậu.
Đế cho cậu tỉnh táo.
Màu cà phê đậm loang lố lên chiếc quần tây của cậu, may là không nóng lắm, Trương Sùng Quang cũng không quan tâm, chỉ là ánh mắt của cậu có vẻ sâu không lường được.