Trương Sùng Quang bóp tắt điếu thuốc: “Hoắc Tây ngủ rồi!”
“Thật sao!”
Bạch Khởi cười mỉa: “Vậy rất đúng lúc! Cô ấy sợ lạnh, tôi có thế ủ ấm giường cho cô ấy!”
Nói xong, Bạch Khởi chuẩn bị lên lầu.
Khi đi qua lối vào thang máy, cậu ta thành thạo nhập mật mã.
Hai mắt Trương Sùng Quang đỏ lên.
Bạch Khởi mới chuẩn bị đi vào thì người phía sau chạy tới, tung một cú đấm.
Bạch Khởi bị đánh lui về phía sau vài bước, lưng dựa vào tường.
Cậu ta lau vết máu ở khóe miệng, sau đó cười khẩy: “Không phải anh không cần cô ấy sao? Không phải là anh đã từ bỏ rồi sao? Bây giờ nhìn thấy người đàn ông khác ở bên cạnh cô ấy nên trong lòng anh thấy khó chịu à?
Trương Sùng Quang thở hốn hển: “Cho dù như vậy, cô ấy cũng không phải của cậu!”