Cậu cứ như vậy ôm cô, dán sát người cô, cảm nhận tiếng khóc than rền rĩ đang đánh sâu vào trái tim mình.
Nỗi đau của Trương Sùng Quang đến từ năm hai mươi tuối cậu lựa chọn từ bỏ Hoắc Tây, nhưng quanh đi quấn lại mấy năm nay cậu phát hiện người cậu muốn nhất vẫn là Hoắc Tây.
Cậu không biết làm thế nào để giành lại cô.
Cậu thậm chí còn không biết liệu họ còn có hy vọng nào hay chăng, và cậu chỉ biết rằng trong giờ phút này cậu muốn ôm lấy cô, như thể… như thế họ chưa từng xa nhau, như thể Hoắc Tây vẫn là người sẵn sàng chia sẻ mọi thứ với cậu.
Cô bằng lòng chia một nửa bên giường với cậu.