Màn đêm u tối.
Trong căn hộ lớn và ấm áp như thế mà hai người lại giằng co với nhau, rõ ràng là cả hai đã từng là hai đứa trẻ vô tư.
Rõ ràng khi còn bé, bọn họ làm ổ trong một cái chăn.
Rõ ràng lúc ây, cô bảo với cậu rằng Trương Sùng Quang, đừng sợ.
Nhưng hiện tại… giữa bọn họ, không còn sót lại gì cả, có lẽ tất cả sự bình tĩnh trước đó đều là để tích lũy cho lần bùng nổ này.
Tám năm rồi, Hoắc Tây không quên.
Trương Sùng Quang cũng không thế quên, nếu như có thể quên thì giờ đây cũng sẽ không khó chịu như vậy.
Bọn họ đều tự dạo chơi nhân gian, nhưng đối tượng của họ không thể là lẫn nhau, hoặc là loại tình cảm trong sáng như vậy không thích hợp để chơi đùa, ai cũng có thế, nhưng không thế là Trương Sùng Quang và Hoắc Tây.