Châm lửa rồi ra mở cửa.
Ngoài cửa lại là Trương Sùng Quang, thấy cô lại hút thuốc nên sắc mặt cậu hơi u ám, cậu lấy điếu thuốc đi: “Giỏi quá nhỉ, tôi nhớ khi còn bé cậu cũng khồng có mấy sở thích này! Hút thuốc, uống rượu, đùa giỡn mấy anh chàng nhỏ tuổi… Hoắc Tây, cậu còn có bao nhiêu trò hay mà tôi chưa biết?”
Hoắc Tây uống nhiều quá nên phản ứng
chậm nửa nhịp.
Cô ngượng ngùng nhìn cậu ném điếu thuốc lá, cảm thấy hơi đáng tiếc.
Cô quay trở vào, lập tức ngã nhoài trên sô pha: “Tôi còn tưởng Bạch Khởi!”
Trương Sùng Quang mặc áo măng tô, từ trên cao nhìn xuống cô.
Hoắc Tây mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng, loại cổ áo buộc dây, bên dưới mặc một chiếc váy đuôi cá dệt kim màu xanh đen, lúc này cô nằm vắt ngang trên sô pha, lộ ra một đôi chân thon dài.
Trương Sùng Quang rất hiếm thấy đôi chân nào đẹp như vậy.
Nhưng hiện giờ cậu không có tâm trạng thưởng thức, ngược lại nhịn không được mỉa mai nói: “Cậu thích được cậu ta hầu hạ đến thế sao?”