Hoắc Minh nghe mấy lời bậy bạ này rất khó chịu, ông ngẫm nghĩ, lúc còn trẻ tuy rằng thỉnh thoảng ông cũng muốn tìm kích thích, nhưng chỉ cần Ôn Noãn tức giận thôi là ông lập tức tỉnh lại.
Bây giờ Sùng Quang còn ngồi ở một bên, Hoắc Tây lại trắng trợn thành như vậy.
Chẳng lẽ cô thật sự không còn chút hứng thú nào với Sùng Quang hay sao?
Hoắc Minh cũng lười quan tâm đến chúng!
Sau khi ăn xong, Hoắc Tây còn đau đầu nên ở nhà nghỉ ngơi.
Cô nằm sõng soài trên sô pha, chân vắt ngang trên lưng ghế, còn tay thì chơi trò chơi.
Trương Sùng Quang thay quần áo đi xuống.
Cậu muốn ra cửa đi công chuyện, thấy Hoắc Tây như vậy, cậu dừng bước: “Cậu không đi văn phòng luật à?”
Hoắc Tây cũng không nhìn cậu.
“Không đi! Mong rằng nó nhanh đóng cửa, tôi có thể yên tâm ở nhà ăn bám, như Hoắc Kiều vậy, cậu không biết tôi hâm mộ con bé đến mức nào đâu.”
Trương Sùng Quang mím môi: “Cậu không làm việc, thực ra cũng không sao!”
Thứ nhà họ Hoắc không thiếu nhất chính là tiền.