Lục Thước khe khẽ thở dài: “Cả người đầy mùi rượu! Hai người ở bên ngoài chắc chắn đã cãi nhau!”
Cậu nói xong lại nhìn cô bé trong lòng mình, tuy cậu rất thưởng thức tính cách đấy của chị, nhưng thưởng thức thì thưởng thức, nếu như là bạn gái thì cậu chịu không nối.
Bản thân Lục Thước là một người đàn ông rất mạnh mẽ.
Mà Trương Sùng Quang, từ nhỏ đã rất nhường nhịn Hoắc Tây.
Cậu hơi thừ người ra, Lục Huân lén lút ngủ tiếp, nhưng trong chốc lát đã bị Lục Thước bắt được, muốn làm chuyện đó với cô ấy, Lục Huân sao cũng không chịu, ánh mắt của cô ấy vô cùng trong trẻo: “Đang ở nhà cậu của anh đó! Để sau được không?”
Sao lại không được?
Lục Thước cũng muốn trêu chọc cô ấy.
Cậu nằm cùng một chỗ với cô ấy, nói đến chuyện kết hôn, Lục Huân bằng lòng nhưng cô ấy muốn tự mình thiết kế áo cưới, Lục Thước đồng ý, nhưng cậu lại không nỡ để cô ấy vất vả.