Trương Sùng Quang đi ra mở cửa, người đứng trước cửa là Hoắc Minh.
“Chú Hoắc.”
Hoắc Minh nhìn cậu một hồi rồi từ từ đi vào, đi đến sô pha khom lưng nhặt hộ chiếu lên, ông ngước mắt hỏi: “Mới về vài ngày mà lại phải đi nữa à?”
Trương Sùng Quang gật đầu: “Cháu đang định thế!”
Hoắc Minh lật xem hộ chiếu, rất tùy ý hỏi: “Là bởi vì Hoắc Tây sao?”
Trương Sùng Quang không trả lời được vấn đề này.
Một hồi lâu sau, cậu mới khẽ nói: “Chú Hoắc, là vấn đề của riêng cháu thôi.”
“Đương nhiên là vấn đề của cháu!”
Hoắc Minh đi đóng cửa lại rồi xoay người đi lại nhìn Trương Sùng Quang: “Lúc cháu còn quá trẻ đã quyết định mục tiêu cuộc sống, tại sao không đi trải nghiệm thêm một chút chứ? Giờ thì hay rồi… dây dưa đến từng tuổi này, đường lui cũng bị thằng nhóc như cháu tự cắt đứt luôn rồi!”
Dù sao thì loại chuyện này đối với người làm
bố cũng không dễ chịu.
Huống chi Trương Sùng Quang cũng là thằng nhóc ông nuôi từ nhỏ đến lớn.