Là giọng của Trương Sùng Quang.
Hoắc Tây ném giày xuống đất, mang vào lại
rồi nhìn về phía ghế sa lon.
Trương Sùng Quang đang ngồi ở đó, dù không bật đèn nhưng vẫn có thể nhìn ra vẻ tiều tụy, trước mặt cậu có mấy chai rượu, dưới đất còn thêm mấy chai không nghiêng ngã.
Hoắc Tây khoanh tay trước ngực nói: “Chà, thức sớm vậy!”
Vẻ mặt Trương Sùng Quang lạnh lùng: “Không thể so với luật sư Hoắc được! Sao vậy, chơi bời suốt đêm với tiếu thịt tươi mà vẫn có thế dậy được à? Là vì cậu ta không được hay vì luật sư Hoắc có năng khiếu trời ban?”
Cậu đã nổi giận thật sự, đến cả luật sư Hoắc mà cũng gọi ra miệng.
Hoắc Tây thấy cậu như vậy cũng không chịu thua, cô tự rót cho mình một ly nước nóng, vừa uống vừa châm chọc cậu.
“Tôi quen thuộc với thành phố B! Không giống như Tống giám đốc Trương, muốn uống rượu hoa cũng không tìm được chỗ!”
“Mới sáng sớm, hay là đem một con chó Hybrid về đi, không cần phải khó chịu với người khác nữa!”
Trương Sùng Quang lạnh lùng nhìn cô.