Hoắc Tây vỗ mặt cậu ta: “Nghĩ gì vậy em trai!”
Cậu ta không buông cô ra, cô thẳng thừng đá một cái, Bạch Khởi rên lên.
Hoắc Tây không thèm đế ý cậu ta.
Cô quen cửa quen nẻo bước đến tủ rượu, tự rót cho mình một ly rượu vang đỏ, sau đó ngồi xuống trước cửa số sát đất từ từ uống, trông tâm trạng có vẻ không vui.
Bạch Khởi biết thân cô ở đây nhưng lòng đã bay đến chỗ người khác.
Cậu ta ngồi xuống cạnh cô: “Chị đến chỗ tôi qua đêm là muốn làm cho anh ta hiếu lầm, đế anh ta không quấn lấy chị nữa sao?”
“Nhạt nhẽo!”
Hoắc Tây uổng gần phân nửa ly rượu vang đỏ, thở dài: “Con nít thì biết cái gì!”