Hoắc Tây tựa lưng vào ghế, lạnh lùng nhìn Trương Sùng Quang.
“Xui thật đấy, tôi thật sự không có hứng thú với cậu, càng không muốn thử! Trương Sùng Quang… Cậu nghĩlà ai cũng thích nhai lại cỏ hả?”
Trương Sùng Quang tự nhiên thấy nhức nhức cái đầu.
Cậu cũng không biết mình bị làm sao, rõ ràng là cậu đã buông bỏ người này.
Năm đó ra nước ngoài, cậu chưa tròn 20 tuổi.
Cậu đã được trải qua một cuộc sống không giống như khi ở nhà họ Hoắc, cậu cảm thấy loại tự do đó chính là thứ mình mong muốn, cậu nghĩ mình có thể trả ơn Hoắc Minh và ôn Noãn bằng bất cứ cách nào.
Nhưng cậu không muốn dùng hôn nhân.
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, cậu đã buông tay Hoắc Tây, cho dù năm đó họ chỉ là hai đứa trẻ vô tư.
Một khoảng thời gian rất dài.