Dọc theo đường đi, hai người chỉ ngẫu nhiên nói vài câu.
Thật ra, đã rất nhiều năm hai người mới được ở riêng với nhau, chỉ có bọn họ, không có những
người khác.
Sau đó, Hoắc Tây ngừng nói.
Cô quay đầu, nhìn ra ngoài cửa số, Trương Sùng Quang bật bài hát.
Một lúc lâu sau cậu hỏi cô: “Bây giờ cậu đã có… Ai bên cạnh chưa?”
Hoắc Tây uể oải: “Không có! Nhưng nếu muốn tìm thì cũng có… Dù sao đi quán bar hay gì đó cũng rất tiện, không cần chịu trách nhiệm, cũng không cần bồi thường lấy máu khi chia tay.”
Cô vừa nói vừa cười nhẹ.
Cô rất thích Trương Sùng Quang, rất thích.
Trọn thời niên thiếu, cô chỉ có Trương Sùng Quang, cô đã dành hết những năm tháng thanh xuân đẹp đẽ nhất cho cậu.