Lục Thước liếc cô một cái.
Lục Huân thấy xấu hổ, cô kéo nhẹ tay áo Lục Thước: “Lục Thước!”
Lục Thước lớn lên ở đây từ nhỏ, căn bản không thèm để ý.
Ôn Noãn ngồi đối diện, duyên dáng nhấp một ngụm trà, nói: “Tiếu Huân nhỏ nhất trong nhà mà, bọn chúng nên nhường cháu”
Lục Huân càng xấu hổ hơn, Lục Thước còn nhỏ hơn cô một tuổi’
Lục Thước chớp mắt nhìn cô ây.
Hoắc Tây đá cậu ấy: “Đừng phát cơm chó
nữa!”
Lục Thước ôm cố cô: “Vậy chị cũng nhanh tìm anh rể đi nhé.”
Hoắc Tây thật sự độc miệng: “Chị có bao nhiêu là anh rể! Em muốn một tuần đổi một lần, hay một tháng đổi một lần?”
Lục Thước nhìn Trương Sùng Quang bên cạnh.