Lục Thước ngạc nhiên, bởi mấy năm nay, Trương Sùng Quang rất ít về ăn Tết.
Cậu ấy đã không gặp cậu hai ba năm rồi.
Thỉnh thoảng liên lạc mới biết Trương Sùng Quang hô mưa gọi gió ở nước ngoài, được mệnh danh là Thần Tài trên con phố tài chính, đi đến đâu chỗ đó có người ủng hộ.
Lục Thước vổ nhẹ Lục Huân, ra hiệu cho cô ấy đến chỗ Hoắc Tây.
Còn cậu ấy gọi Trương Sùng Quang: “Về ăn Tết sao?”
Trương Sùng Quang gật đầu, cậu nhìn Hoắc Tây, sau đó đi tới.
Hoắc Minh nhìn cậu mà ê răng, bảo hai người trẻ nói chuyện, còn mình vào nhà trước.
Đợi cậu rời đi, Lục Thước đưa điếu thuốc qua.
Trương Sùng Quang châm lửa, chậm rãi rít một hơi, rồi thở ra khói: “Cậu muốn kết hôn với em ấy sao? Nghĩ kỹ chưa?”
Lục Thước không trả lời luôn.
Cậu ấy nhéo đầu lọc thuốc, nhìn chằm chằm Trương Sùng Quang, cười nhạt: “Nếu năm đó