Lục Thước:…
Hồi lâu, cậu nhẹ nhàng nghiến răng: “Lần đầu của đàn ông rất ngắn.”
“Em không biết! Em cũng không thử với
người khác, có lẽ anh nói dối!”
Lục Huân nói xong, khuôn mặt càng đỏ hơn.
Lục Thước bỗng nhiên cười nhẹ, cậu cắn lên đôi môi đỏ mọng của cô: “Lại mạnh miệng, buổi tối làm em khóc cũng khóc không được.”
“Lưu manh!”
Lục Huân mất tự nhiên quay mặt đi.
Lục Thước khởi động xe, lái xe một lát thì trả lại nợ cũ cho cô: “Đúng rồi, lần này chúng ta ở bên nhau, em phải giữ khoảng cách với Diệp Bạch! Bây giờ em cũng được coi như là phụ nữ có chồng.”
Thật ra không cần cậu nói, Lục Huân cũng sẽ giữ khoảng cách với Diệp Bạch.