Lục Thước thuận thế hôn cô…
Lục Huân không chịu làm với cậu trong phòng khách, nhưng Lục Thước lại quyết tâm làm trên sô pha một lần, dụ dỗ một hồ cô mới ậm ừ, ngồi trong lòng cậu mà khóc khe khẽ.
Cô càng như vậy, Lục Thước càng cầm thú.
Hai giờ sáng, cậu mới hoàn toàn tha cho cô, Lục Huân quay lưng nhỏ giọng mắng cậu không phải là người.
Lục Thước ôm bờ vai mỏng manh của cô, nhẹ nhàng dỗ dành: “Nửa năm không gặp, nếu chỉ hai ba lần liền hạ hỏa, đó vẫn còn là đàn ông sao?”
Lục Huân không thể nói lại cậu, cô im lặng.
Lục Thước lại cảm thấy thỏa mãn, cậu ôm cô, dỗ cô ngủ, đế cô gối vào lòng mình.