Cậu mở ra xem, sau đó hỏi cô: “Rất vui sao?”
Lục Huân là một đứa trẻ trung thực, cô thành thật gật đầu: “ừm, rất vui”
Cô không khỏi dựa vào vai Lục Thước, giọng nói mềm mại: “Lục Thước, em không ngờ mẹ anh lại dễ dàng chấp nhận em đến vậy.”
Lục Thước không nói gì, nhẹ nhàng vuốt tóc cô.
Lục Huân không đề cập đến những chuyện không vui, cô luôn là đứa trẻ rất biết ơn, dựa vào người Lục Thước nói về tương lai, vừa nói vừa cảm thấy rất vui vẻ.
Lục Thước hiếm khi thấy cô như vậy, cậu không khỏi cười khẽ, xoa đầu cô: “Có được anh lần nữa vui vậy sao?”
Cô cảm thấy cậu thật đáng ghét.
Rõ ràng hôm nay người tựa sói tựa hố chính là cậu, cậu luôn như vậy.