Lục Huân không dám nói ra, còn run rẩy trong lòng cậu.
Đã lâu rồi họ chưa…
Lục Thước lại hôn cô, vừa hôn vừa thấp giọng dỗ dành: “Bế em vào phòng nhé?”
Trời còn chưa tối, Lục Huân cảm thấy áp lực rất lớn, cô đặt tay lên vai cậu, thỏ thẻ: “Đợi… Trời tối!”
Nói xong cô thật sự không chịu nổi, khóe mắt ướt át.
Đương nhiên Lục Thước biết, nhưng cậu không nhịn được, nhẹ nhàng bế cô lên đi thẳng đến phòng ngủ.
Cậu đã từng đến đây một lần, ngựa quen đường cũ.
Phòng ngủ của Lục Huân có màu hồng phấn, rất thiếu nữ. Ga giường thoang thoảng mùi hương của cô, trong không gian riêng tư không ai có thế quấy fây như vậy, Lục Thước cảm thấy mình có thể yêu thương cô.