Lục Thước võ vỗ cô, chờ cô xuống tầng mới đi vào phòng ngủ của bố mẹ, Minh Châu thấy anh tiến vào thì sợ mình sẽ ngại, khoát khoát tay: “Đi nhanh đi! Hôm nay là ngày giỗ của bà cụ chứ không phải ngày giỗ của mẹ con, nhanh đi đi!”
Lục Thước dở khóc dở cười.
Anh than nhẹ: “Thôi được rồi, lát nữa để bố tới dỗ mẹ vậy.”
Minh Châu: “Tự mẹ có thể dỗ được bản thân mình.” Lục Thước xuống tầng, lên xe.
Anh nghiêng đầu nhìn xem Lục Huân bên cạnh, rõ ràng đôi mắt vẫn còn đỏ, anh cầm khăn giấy dịu dàng xoa cho cô, cười cười: “Khóc thành thỏ con rồi.”
Lục Huân quay lưng lại.
Lục Thước cười cười, anh hạ cửa sổ xe xuống, phất tay chào tạm biệt với Lục Khiêm.
Xe càng lúc càng xa, bóng dáng của Lục Khiêm cũng càng ngày càng nhỏ, Lục Thước nhẹ nhàng nắm lấy Lục Huân tay, hỏi: “Em thích nơi này sao?”