Minh Châu nghe thấy tiếng bước chân đã biết là Lục Huân, bà ấy âm thầm mắng thằng con trai của mình.
Sau đó bà nhanh chóng bày ra một khuôn mặt lãnh đạm. Cửa mở ra, Lục Huân ở cửa nhẹ nhàng gõ cửa: “Dì ạ.”
Minh Châu như mới phát hiện cô tới, giương mắt rất nhạt mà ừ một tiếng: “Chuẩn bị đi rồi?”
Lục Huân gật đầu.
Minh Châu lại cúi đầu lật xem cuốn sách trong tay, ngữ khí càng nhạt hơn một chút: “Bảo Lục Thước lái xe chậm một chút, ngày thường chăm sóc bản thân cho tốt, bên này dì đang vội vàng đây, chuyện của cả gia đình, còn có chú Lục cũng cần dì chăm sóc... Nên không rảnh lo cho bọn cháu đâu, các con tự sống cho thật tốt đi thôi.”