Lục Khiêm ngồi sau bàn làm việc, nhìn thật kỹ cô gái nhỏ của mình, hơn nửa ngày mới thở dài: “Hai vợ chồng Truyền Chí chăm sóc cho cháu rất tốt!”
Lục Huân ừm một tiếng.
Trong chốc lát cô lại nói thêm một câu: “Năm đó... Cháu có thể hiểu được.”
Lục Khiêm chỉ cười khổ, ông lấy ra một điếu thuốc lá, châm lên nhưng lại không hút, biểu tình nhàn nhạt như đang hồi ức chuyện gì đó, chờ tới khi lấy lại tinh thần thì thuốc lá đã cháy nửa cây.
Ông ấy thấp giọng nói: “Đi tới đi lui, chúng ta vẫn là người một nhà.”
Ông nhìn Lục Huân và nói: “Lục Thước, thằng bé nó rất thích con! Tính tình nó thật ra giống chú, rất cố chấp, nếu không phải thật tình thích thì thằng bé sẽ không đưa cháu về nhà, cũng không thuyết phục nổi chính bản thân nó.”