Những hành động này vừa lúc bị Lục Khiêm trông thấy.
Lục Khiêm tức đến méo mũi: “Sao có thể dùng nước nóng tưới hoa được chứi”
Ông đau lòng không thôi, ôm cái hoa kia kém chút nữa đã rơi lệ: “Đây là hoa mà bà cụ để lại hoa, hôm nay là ngày của bà ấy, con còn muốn tiền hoa của bà ấy đi luôn hả.”
Tiểu Lục U chớp chớp mắt nhìn Lục Khiêm. Lục Huân cũng nhìn bọn họ.
Trong chốc lát, Lục Khiêm dời chậu hoa đi chỗ khác, rất đáng tiếc nói: “Cũng không biết còn sống được nữa không!... Lục U, nếu sống không nữa, bố không thể không tét mông con rồi.”
Tiểu Lục U liền qua đi ôm lấy cánh tay ông, chớp chớp mà nhìn ông: “Bố à, con cũng là bông hoa nhỏ mà bà nội để lại mà, chẳng lẽ so ra con còn không bằng mấy bồn hoa ư? Nếu bà nội biết bố đánh con, nhất định bà sẽ đau lòng, bố không nghe lời bà nói thì chính là bố bất hiếu!”