Lời nói không biết xấu hổ như vậy, Lục Huân không muốn để ý tới.
Cô nghiêng người, nằm trên gối trắng như tuyết, sau lưng là thân thể nóng bỏng của Lục Thước.
Cô biết anh muốn, nhưng là cô cũng không to gan đến mức làm loại chuyện này ở trong nhà anh, chỉ là ban đêm thân thể của anh lại càng nóng hơn, vừa chạm đã bỏng tay.
Lục Huân nằm đối mặt với anh.
Cô nhỏ giọng hỏi: “Anh có muốn đi toilet một chút không?”
“Em đau lòng?”
Anh kéo cơ thể nhỏ nhắn của cô qua, nhẹ nhàng ôm lấy, sau đó duỗi tay che lại hai mắt cô: “Ngủ đi! Ngày mai còn phải dậy sớm nữa.”
Lục Huân không nghĩ nhiều, cô gối lên vai anh, qua hồi lâu mới ngủ.
Trời còn chưa sáng Lục Thước đã thức cô dậy.
“Làm sao thế?” Lục Huân xoa hai mắt: “Còn sớm mài”