Cô nhìn thấy quyển nào cũng giống nhau. Tiểu Lục U cũng không quấy rầy cô, cũng lật xem khắp nơi.
Đầu giường Lục Thước có một quyển sổ phác thảo, nhìn giống như xé nát rồi ghép lại.
Lục Huân ngẩn người, nhận ra đó là bức tranh mình vẽ khi còn bé, bị Lục Thước xé đi sau đó cô lại ghép lại.
Cô vẫn luôn cho rằng đã mất nó, Thì ra là ở chỗ Lục Thước!
Cô cầm lên, ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng vuốt ve bức tranh bên trên, tim đập mạnh.
Lúc Lục Thước đi vào thấy cô ngẩn người.
Cậu bế Tiểu Lục U ra ngoài, đóng cửa lại, đi tới phía sau Lục Huân thì thầm: "Đã từng có một khoảng thời gian rất dài, anh rất hận em, thậm chí là dựa vào hận thù đối với em mà liều mạng học tập! Cho nên cho dù lúc trước chúng ta ở bên nhau tốt biết bao nhiêu, anh thích em bao nhiêu, nhưng anh vẫn cho rằng, đó là sự trả thù."