Cô không dám động đậy nữa, nằm sấp trong lòng cậu.
Thật ra thì rất ấm áp, hơn nữa... Hơn nữa đưa tay ra là có thể chạm được viên kim cương kia, trong lòng cô cảm thấy yên bình.
Lục Huân rất nhanh đã ngủ thiếp đi.
Lục Thước lại không buồn ngủ, cho dù cậu đã gần hai mươi tư giờ không ngủ.
Cậu ôm lấy Lục Huân, còn có chút sợ hãi.
Lúc trước cậu bỏ Lục Huân lại, nếu Lục Huân ôm ấp Diệp Bạch, cậu thật sự không còn cách nào khác. Người có thể cướp lại, nhưng nếu cô động tâm với Diệp Bạch thì sao?
Lục Thước chỉ cần nghĩ đến khả năng này, liền hận không thể tự làm thịt mình.