Mấy người trẻ tuổi không ngồi nổi nữa, được một lát Tiểu Lục U đã kéo Lục Huân đi ra xem pháo hoa, còn quấn lấy quản gia lấy ra một ít, tự mình bắn pháo hoa.
Pháo hoa băn lên trời, bờ vai Lục Huân được người ôm lấy.
Cô ấy nghiêng đầu nhìn, là Lục Thước.
Cậu uống một ít rượu, gương mặt nho nhã ửng đỏ, trông rất thu hút.
Lục Huân nhỏ giọng nói: “Anh ra đây sao không mặc thêm áo khoác?”
Lục Thước cười nói: “Không lạnh!”
Cậu rút một điếu thuốc tư trong túi, cúi đầu châm thuốc, sau đó tiến lên châm một hàng pháo hoa... Tia lửa bắn khắp nơi, cách rất gần.
Tiểu Huân nhát gan, cô ấy tránh về phía sau.
Lục Thước ôm cô ấy trong lòng, gương mặt nhỏ nhắn của cô ấy lộ ra ngoài, có chút lưu luyến nhìn chăm chú vào pháo hóa.