Lục Khiêm cũng đưa bao lì xì qua, cười nói: “Ngốc rồi sao! Dì cháu cho cháu lì xì, còn không mau nhận đi.”
Lục Huân khẽ run môi.
Thật ra chỉ có bản thân cô ấy mới biết, cô ấy đến đây rất mất tự nhiên, cô ấy không biết bản thân có thực sự được chào đón hay không, cô nghĩ dì Minh Châu đã nhận thấy được gì đó rồi, nhưng giờ dì ấy vẫn nguyện ý cho mình bao lì xì.
Cô ấy vươn tay nhận lấy.
Một bạn tay còn nhanh hơn cả cô ấy, nhận lấy.
Là Lục Thước. Cậu tự nhiên nói: “Tiểu Huân không có túi, con cầm giúp cô ấy.” Bầu không khí bỗng cứng nhắc.
Như vậy không khác gì công khai, là kiểu nói rồi nhưng lại giống hư chưa nói vậy.