Lục Huân mặc một chiếc váy dài màu hồng cánh sen, bên ngoài khoác một áo lông dáng dài màu trắng, trông rất xinh đẹp thanh thuần.
Cô ấy xuống lầu, nhỏ nhẹ bảo người làm chuẩn bị quà cho cô ấy. Lục Thước không ngăn cản, chỉ yên lặng đợi cô ấy.
Một lúc sau, người làm đưa giỏ trái cây vận chuyển bằng đường hàng không đến, Lục Thước đưa tay nhận lấy.
Cậu ở nhà họ Liễu căn bản không cần phải e dè, trực tiếp ôm lấy Lục Huân đi, cô ấy nhỏ giọng nói như vậy không ổn.
Lục Thước chuyển sang năm tay cô ấy.
Lục Huân không làm được gì cậu, cũng không nói gì, chỉ là lúc lên xe Lục Huân nhẹ giọng nói: “Để em lái xe cho.”
Lục Thước đặt giỏ trái cây sau cốp xe, lúc đóng lại thì khẽ cười tựa như không.