Lục Khiêm nói như vậy, Minh Châu cũng không nghĩ nhiều. Thậm chí bà ấy còn gật đầu: “Cũng đúng!”
Bà ấy nhẹ nhàng nói với Lục Khiêm: “Đứa nhỏ đó có lễ có chút sợ em đấy! Em đưa bao lì xì dày một chút, có lẽ cô bé sẽ không lo lắng.”
Có lẽ thời gian đã lâu rồi.
Hoặc có lẽ con cái đều đã lớn, nên những chuyện quá khẽ bà ấy cũng không còn để ý đến vậy.
Minh Châu lên lầu chuẩn bị bao lì xì.
Lục Khiêm ngẩng đầu nhìn bà ấy, ánh mắt đầy vẻ dịu dàng.
Thư ký Lục khẽ huých ông ấy: “Mọi người còn chưa nói chuyện đó à?” Lục Khiêm hạ thấp gióng: “Xem theo ý của bọn nhỏ thôi!”
Nửa tiếng sau Lục Thước đã đến nhà họ Liễu.
Trong biệt thự rộng lớn, ngoài người làm cũng chỉ có Lục Huân ở nhà, cô ấy đang ở phòng khách đọc sách.