Lục Thước dẫn Lục U rời đi, Diệp Bạch khẽ chớp mắt.
Tiểu Lục U thực sự không nhịn được nữa, chạy lại sờ hai cái trên người anh ấy, cảm giác tay trên cơ bắp kia tốt thật đấy, giống như tơ nhung bọc lấy sắt thép vậy!
Lục Thước tức giận: “Lục Thước!”
Tiểu Lục U sờ xong, vung bàn tay nhỏ, kéo cánh tay anh trai chạy đi.
Diệp Bạch lắc đầu.
Anh ấy đứng dậy giãn người rồi lại nhảy vào hồ...
Lục Thước quay về Lục viên.
Lục Khiêm gọi cậu vào phòng làm việc, đi thẳng vào vấn đề hỏi: “Buổi tối đến đây, có phải là Tư An Nhiên không?”
Lục Thước không phủ nhận.
Lục Khiêm liếc nhìn cậu, cũng không trách cứ gì, mà suy nghĩ cặn kẽ một lúc mới bình thản nói: “Lục Thước, quá khứ bố cũng làm chuyện giống như con, không chừa lại đường lui, nhưng bây giờ bố già rồi, có nhiều chuyện ngoài mặt cho qua là được! Chuyện của Tư An Nhiên này, bố không thể nói là con sai, chỉ có thể nói là con có trách nhiệm! Nếu con nhìn ra tình cảm đối với Lục Huân sớm một chút, con và Tư An Nhiên sẽ không xem mắt, tất cả những chuyện này ít nhiều con cũng phải nể mặt mũi nhà họ Tư, kết thúc mọi chuyện đi!”