Lục viên cũng đủ để đánh bay tất cả dũng khí của em! Lục Thước, anh bỏ qua cho em một lần đi, lần này xem như là em không đùng.”
Cô một lời nói hết, có lẽ như đã nghĩ rất lâu rồi.
Lục Thước nắm tay cô ấy: “Những chuyện đó không phải lỗi của em.”
“Nhưng, là lỗi của mẹ em.”
“Vốn dĩ bà ấy cũng nên có cuộc sống tốt, nhưng bà ấy không chọn như vậy! Lục Thước, ở cùng anh, bất kỳ lúc nào em cũng có thể bị người khác vạch trần vết thương, em không muốn như vậy! Em thừa nhận em mềm yếu ích kỷ, vì em muốn bảo vệ cuộc sống hiện tại, bố mẹ, anh trai chị dâu... Em đã nói rồi, cuộc đời của em không chỉ có một mình anh.”