Điện thoại vang lên tiếng tít tít.
Lục Thước thấp giọng măng thành tiếng.
Cậu quay người nhìn Tư An Nhiên, lúc này ngoài trời lại có tuyết rơi, thân thể cô ấy run rẩy trong gió lạnh.
Nhưng Lục Thước cũng không có gì là thương hoa tiếc ngọc. Cậu nói với người làm bên cạnh: “Cô ta mà không đi thì báo cảnh sát.”
Tư An Nhin nhìn cậu quay đầu bước đi, tức giận gào lên: “Lục Thước, đồ khốn nạn!"
Lục Thước bỗng quay đầu lại: “Tôi khốn nạn mà cô còn thích như vậy làm gì? Tư An Nhiên, đừng làm mấy chuyện mất mặt này nữa, tôi với cô không có khả năng.”
Tư An Nhiên còn muốn nói thêm, nhưng Lục Thước đã nhanh chân rời đi.