Lục Thước không chiều cô ấy trực tiếp tắt điện thoại. Cậu nghĩ cô ấy thấy không hứng thú sẽ tự động biến mất.
Buổi tối thì ăn cơm người giúp việc trong nhà đi qua ghé sát vào tay cậu nói mấy câu.
Sắc mặt của Lục Thước cũng thay đổi.
Người giúp việc nói Tư An Nhiên đã đứng ở trước cửa Lục viên cả ngày, quần áo trên người mỏng manh vừa hỏi mới biết giấy tờ gì cũng không có tiền cũng không có, đây chính là cuối tuần muốn dựa vào Lục viên.
Lục Thước lạnh nhạt lên tiếng: “ Tôi đi xem thử!”
Nói xong cậu đứng dậy, Minh Châu và Tiểu Lục U còn đang ăn cơm rất ngon miệng, Lục Khiêm nhìn thấy con trai kỳ lạ thì hỏi: “Có phải nợ phong lưu gì đó,
người ta bế con đến tìm không?”
Lục Thước vỗ ống quần, không quan tâm: “Bố yên tâm, con rất thuần khiết, tuyệt đối không có chuyện đó với người phụ nữ khác.”
Lục Khiêm: Đồ khốn nạn!
Lục Thước trước cửa Lục Viện, đưa cho người giúp việc tiền ngậm miệng không cho anh ta nói với Minh Châu.
Mà sau đó cậu nhìn thấy Tư An Nhiên. Trời lạnh cống Chị mập một chiếc đầm len, còn đi chân trần.