Lục Thước gật đầu.
Thư ký Liễu lại không cam lòng, ông cứ tha cho thằng nhóc này vậy sao?
Nhưng đứa nhỏ này cũng làm bản thân nhìn thấy lớn, cũng chịu rất nhiều khổ, cậu với Tiểu Huẩn cũng trai tài gái sắc, cho dù quan hệ kỳ diệu nhưng sao ông lại nhẫn tâm chia cắt?
Lục Thước rời đi.
Bà Liễu cầm tinh dầu, ân cần xoa bóp cho chồng.
Thư ký Liễu nắm lấy tay của bà: “Được rồi được rồi, càng xoa càng đau! Em xem thử xem, em đã biết chuyện này từ sớm sao cũng không lên nói tiếng nào vậy?"
Bà Liễu rũ mi: “Chuyện này ông Lục sớm đã biết, sao có phần em làm chủ?”
Bà thở dài nhẹ: “Chủ yếu là Tiểu Huân thích.”
Thư ký Liễu không nói chuyện nữ, ngơ ngẩn xuất thần.
Lục Thước về lại Lục viện, Tiểu Lục U đang ở trong sân đợi cậu, cậu mới xuống xe thì cô bé đã chạy đến ôm tay cậu, nhỏ tiếng nói: “Tối hôm qua bố rất tức giận! Anh, anh thật to gan.”