Cậu thầm nghĩ: Rõ ràng không mãn nguyện, nhưng vì sao trong lòng lại mãn nguyện như thế.
Buổi sáng Lục Thước nhận một cuộc gọi, là Lục Khiêm gọi.
Lục Thước nhìn cô gái trong lòng, nhẹ tay nhẹ chân thức dậy đi vào trong nhà vệ sinh nghe điện thoại.
Lục Khiêm đè thấp giọng nói, rõ rành là lén Minh Châu gọi.
“Thằng nhóc này con hay rồi!”
“Bố chỉ buông lỏng một chút trái lại còn nữa giận con gái nhà người ta ra ngoài qua đêm tối, hôm qua còn là sinh nhật chú Liễu của con ông ấy uống say rồi, nếu không say bố thấy xém chút nữa đấm bể đầu của con.”
Lục Khiêm nổi trận linh đình: “Nhanh chóng quay về, đưa người về trước con không còn mặt mũi nhưng con gái nhà người ta còn cần mặt mũi!”