Lục Thước gần như phát điên.
Cậu chưa từng nghĩ có ngày này, bản thân sẽ vì phụ nữ làm chuyện này.
Cho dù chỉ có một mình cô thoải mái, nhưng nhìn biểu cảm mê đắm cô của vì bản thân, trong lòng cậu với sinh lý đều có sự hưng phấn nói không nên lời, dường như bản thân đã nắm chắc người này trong tay.
Cô là của cậu.
Lục Huân là của cậu, toàn bộ của cô đều là của cậu.
Cuối cùng Lục Huân dừng giấy dụa lại, cô nghiêng người trên gói trắng tuyết, thút thít nhẹ.
Lục Thước biết cô bị dọa sợ rồi.
Cậu ngước mắt, ánh mắt thâm sâu nhìn cô chằm chằm, thưởng thức cộng với chiếm hữu.
Đợi cậu thưởng thức đủ rồi, cậu mới đi qua hôn vào môi cô, Lục Huân kháng cự hừ nhẹ một tiếng đẩy cậu, chê bai cậu không chú trọng...