Tuy cậu cảm thấy đàn ông không dựa vào diện mạo để ăn cơm nhưng cậu đối với diện mạo của bản thân vẫn rất có tự tin, Lục Huân thích, lúc đó còn có nhiều lúc có chút mê đắm nữa.
Tuyết càng rơi càng nhiều, mặc kệ như thế nào bọn họ vẫn qua đó rồi.
Khi Lục Thước lấy phòng, Lục Huân cảm thấy mất mặt.
Cô dựa vào sau lưng cậu, mặt nhỏ dán sát vào áo khoác của cậu, không có người khác nhìn thấy.
Lục Thước ra sau vỗ vỗ cô, nói chuyện với cô gái ở lễ tân.
"Anh, chỉ còn một phòng giường lớn thôi, những phòng khác đều bị đặt hết rồi.
Lục Thước nhíu mày.
Cậu nhìn Lục Huân ở sau lưng.
Lễ tân chỉ cho rằng bọn họ là cặp đôi thông thường, nghĩ cũng không nghĩ nói: "Căn phòng này không tệ, thiết bị là tốt nhất ở nhà nghỉ chúng tôi, hơn nữa còn có ban công lớn để thưởng thức cảnh tuyết."