Mặt của cô chạm vào ngực của cậu.
Mùi hương trên người cậu rất dễ chịu, vẫn luôn nhẹ nhàng tươi mát, đó là sự sạch sẽ đặc trưng của người đàn ông ngồi trong phòng làm việc, nhưng Lục Thước cũng sẽ không cố tình nhấn mạnh nó, cho nên lại có mùi hoocmon mãnh liệt.
Lục Huân giật mình.
Giọng nói của Lục Thước rất thấp: “Em có thất vọng không? Cơ ngực của anh không rắn chắc như của Diệp Bạch.”
Câu này có chút mùi chua, Lục Huân không trả lời. Lục Thước giữ eo của cô ấy, trầm giọng hỏi: “Diệp Bạch đâu?”
Lục Huân không giấu giếm “Anh ấy về thành phố B rồi! Bố mẹ anh ấy về nước.”
Lục Thước im lặng mấy giây mới nói: “Em hiểu ý của anh mà! Em có cảm giác với anh ta không?”
Lục Huân không muốn trả lời.
Cô ấy dùng tay đẩy cậu ra, đi về phía trước, Lục Thước đi theo sau.
Thỉnh thoảng Lục Huân sẽ tạt vào những cửa hàng nhỏ ven đường.
Nhưng cô ấy đã quen với đồ tốt, giờ cũng không thích mấy thứ tầm thường, ngược lại lúc sau cô ấy lại nhìn trúng một cái lược bằng gỗ, cô ấy thấy dù chất liệu hay kiểu dáng đều là gu của cô ấy.