Lục Huân muốn nói chuyện.
Lục Thước cười nói: “Không phải bạn gái của tôi!... Là vợ của tôi.”
Ông chủ tự nhiên trả lời: “Cô gái nhỏ kết hôn sớm thật đấy! Tuy nhiên cô đã chọn đúng người rồi, cô có mắt nhìn người đó, cô nhìn đi, cậu ấy là người tài đầu nghìn dặm mới có một người! Tôi ở chỗ này làm ăn đã mấy chục năm rồi chưa từng gặp được người sáng sủa như vậy!”
Lục Huân phủ nhận cũng không đúng.
Khuôn mặt nhỏ cứng đờ.
Ông chủ rất vui vẻ, chuẩn bị dụng cụ...
Lục Thước kéo Lục Huân ngồi xuống, cậu ngồi đầu gió che cho cô ấy, nắm chặt tay cô ấy.
Lục Huân rút tay về: “Anh đừng tùy tiện chạm vào em.” Cô ấy nói xong, hai người đều không nói gì thêm.
Bọn họ đều nhớ trong ba tháng ở chung, cậu đã chạm vào cô ấy bao nhiêu lần.
Lục Huân là người phụ nữ đầu tiên của cậu, người đàn ông mới được nếm vị lúc ấy dù vì lý do gì cũng muốn ôm cô ấy mỗi ngày, Lục Huân cũng là lần đầu tiên, ba tháng kia thật ra cô ấy còn chưa hoàn toàn được nếm vị, ngây ngô đáng thương, chỉ luôn đi thỏa mãn cậu mà thôi.