Lục Khiêm đi đến ngồi xuống bên cạnh con gái nhỏ. Lục U ôm cánh tay, đầu tựa trên vai ông ấy.
Cô bé lớn lên rất tốt, khuôn mặt trắng nõn, tóc màu nâu mềm mại hơi tỏa trên vai.
Rất giống Ôn Noãn, cũng giống em gái Lục Tiểu Noãn của ông ấy. Mỗi lần Lục Khiêm nhìn thấy Lục U thì luôn có một loại tình cảm đặc biệt. Lục U vẫn mềm giọng cầu xin: “Anh trai...”
Lục Khiêm sờ tóc cô bé nói nhỏ: “Tạm thời đừng nói cho mẹ con.”
Lục U mở to hai mắt, cô bé không dám tin nhìn bố ruột của mình, thật sự không dám tin tưởng ông ấy lại đồng ý... Lục Khiêm vuốt tóc cô bé, dịu dàng nói: “Thích một người không có gì sai cả! Bố không muốn anh của con phải khổ sở.”
Về phần Minh Châu, nếu cậu muốn thì chắc chắn sẽ có cách.
Bọn họ sống ở thành phố C.
Hai người Lục Thước chủ yếu ở thành phố B, một năm cũng không gặp mấy lần, nhắm mắt làm ngơ là được rồi, chờ sau khi bọn họ sống đến trăm tuổi, những chuyện qua lại kia còn quan trọng gì nữa đâu?