Lục Thước mở cửa xe, lặng lẽ nhìn bố của mình.
Lục Khiêm đứng dưới cây tử đằng, vẫn là dáng người thon dài như lúc trẻ, chỉ là tóc trắng sáng lên dưới ánh trăng.
Ông ấy cầm một điếu thuốc lá giữa hai ngón tay nhưng không rút ra. Một nửa tàn thuốc đã rơi xuống, chứng tỏ ông ấy đã đứng một lúc lâu.
Lục U xuống xe, hoang mang nhìn hai người bọn họ, đột nhiên cô bé đã hiểu ra rồi.
Chuyện của anh trai và chị Lục Huân, bố biết. Lục U theo bản năng gọi một tiếng: “Bố.”
Lục Khiêm nhìn con gái nhỏ, dịu dàng nói: “Trời lạnh, con vào phòng nhanh lên.
Lục U không chịu, cô bé tiến lên, cẩn thận từng li từng tí ôm cánh tay của Lục Khiêm: “Bố cũng vào đi.”
Bình thường Lục Khiêm thương cô bé nhất, đến bây giờ trong phòng sách của ông ấy vẫn còn căn nhà màu đỏ, đến khi Lục U lớn rồi thỉnh thoảng vẫn chui vài đó, nhưng bây giờ ông ấy lại vỗ tay con gái nhỏ: “Đi vào đi!”