Lục Thước nói xong thì đóng cửa xe lại luôn.
Lúc cậu đi vòng qua thì nhìn Lục U một cái, ra hiệu cho cô bé lên xe.
Lục U còn chưa lấy lại tinh thần, nhấc chân lên xe, nửa ngày sau mới cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Hai người có ổn không?”
Lục Khiêm khóa từ bên trong.
Cậu chậm rãi thắt dây an toàn, nghiêng đầu nhìn Lục Huân, cô ấy không nói câu gì.
Cậu không khỏi cười, nói với em gái: “ỪI Ở cùng nhau ba tháng rồi.”
Lục U chôn đầu trong ghế dựa, nửa ngày sau cũng chưa ra.
Lục Huân cực kỳ tức giận: “Lục Thước anh muốn làm gì?”
Lục Thước lặng lẽ nhìn cô ấy, nói với giọng hơi khàn: “Anh biết bây giờ muốn đưa em về nhà ngay là chuyện không thực tế, nhưng ít nhất, trong nhà anh có người biết anh thích em, muốn đi với em, muốn để em làm chị dâu.”
Lục U ôm đầu.
Nếu như bố biết chuyện này sẽ đánh chết cô bé mất.
Lục Huân càng lúng túng hơn, chuyện này là sao đây?
Lục Thước không ép nữa, chỉ nhẹ nhàng nắm tay cô ấy: “Chỉ đi xem đèn hoa đăng thôi, xem xong anh đưa em về.”
Lục Huân cúi đầu xuống, cô yên lặng một lúc lâu rồi nói: “Lục Thước, anh có biết không, từ nhỏ em đã muốn có một gia đình rồi. Thật vất vả em mới có nhà họ Liễu, anh như thế này sẽ làm em sau này đến nơi bảo vệ cũng không có. Em khác với anh, anh sẽ chỉ mất đi tình cảm này hoặc bị bố mẹ mắng thôi, ngày hôm sau anh vẫn là Lục Thước, là người thừa kế duy nhất của nhà họ Lục, nhưng những gì em đang có lúc nào cũng có thể mất đi.”